<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0">
<channel>
<title><![CDATA[[-- 123Yeu.Org --]]]></title> 
<link>http://123yeu.org/index.php</link> 
<description><![CDATA[Nối nhịp yêu thương]]></description> 
<language>vi</language> 
<copyright><![CDATA[[-- 123Yeu.Org --]]]></copyright>
<item>
<link>http://123yeu.org/Yeu-va-hieu/</link>
<title><![CDATA[Yêu và hiểu]]></title> 
<author>QuocMy &lt;mrjack.vip.it@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tình yêu - Nghệ thuật sống]]></category>
<pubDate>Tue, 22 Nov 2011 07:49:47 +0000</pubDate> 
<guid>http://123yeu.org/Yeu-va-hieu/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<b>"Kể cả khi chưa hiểu một người, ta vẫn có thể yêu người ấy.<br/>Yêu hoàn toàn, dù hiểu chưa trọn vẹn"</b><br/><br/>Nhưng yêu là một chuyện, biết cách yêu lại là một chuyện khác.<br/><a href="http://3.bp.blogspot.com/-oEXaaauVkCs/Tq6tQkiMklI/AAAAAAAAHV4/vFC7zgXh_eM/s400/1055044.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://3.bp.blogspot.com/-oEXaaauVkCs/Tq6tQkiMklI/AAAAAAAAHV4/vFC7zgXh_eM/s400/1055044.jpg" class="insertimage" alt="" title="Click vào để xem ảnh lớn hơn" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0" align="right" width="180" height="280"/></a><br/>Khi ta yêu một người, thời gian đầu là nồng nàn, sôi nổi và đắm đuối nhất, cả thế gian dường như chỉ vỏn vẹn có hai người. Khi ta yêu một người, thời gian đầu cũng là lúc ta tin rằng, chỉ cần có tình yêu là đủ, mọi điều khác đều không quan trọng, không là gì cả.<br/><br/>Nhưng cùng với thời gian, mọi điều khác, từ những chuyện nhỏ nhặt nhất, cũng trở nên quan trọng dần lên, và tình yêu bắt đầu không còn là tất cả.<br/><br/>Thì đó là lúc cần có Hiểu.<br/><br/>Mỗi người chúng ta, dù nằm trong những mối quan hệ gắn bó mật thiết đến thế nào, xét cho cùng vẫn là những cá thể riêng biệt. Mỗi người sống một cuộc đời riêng của mình, với những nỗi niềm, khổ đau, hạnh phúc riêng. Nếu không hiểu tính cách của nhau, sẽ khó làm cho nhau vui. Nếu không hiểu tâm trạng của nhau, sẽ dễ làm cho nhau buồn. Nếu không hiểu nhau, sẽ không thể làm cho nhau hạnh phúc. Tình yêu khi không được thể hiện đúng cách, sẽ không còn vị ngọt, mà trái lại, trở nên gò bó, ngột ngạt.<br/><br/>Mà khi yêu, ai cũng cần được hạnh phúc. Ai cũng cần được vui và làm người khác vui. Nếu yêu mà để cho nhau phải khổ, thì dù vô tình hay cố ý, đó cũng không phải là yêu. Người yêu nhau phải là người có thể sẻ chia, xoa dịu, làm vơi bớt nỗi khổ của nhau trong cuộc đời. Vì thế, người ta có thể yêu mà không cần hiểu. Nhưng để duy trì một tình yêu, thì bắt buộc phải hiểu. Khi yêu mà không hiểu, nhân danh tình yêu, người ta vẫn thường làm khổ nhau, và làm khổ chính mình.<br/><br/>Dù vậy, người với người hiểu nhau không dễ dàng gì. Phải mất hàng tháng, hàng năm, thậm chí cả cuộc đời để nhận biết được người bên cạnh mình cần gì, muốn gì. Điều quan trọng là phải cho nhau thời gian. Và đừng quên chia sẻ, cảm thông, mở cửa trái tim đừng để cho lòng mình chật hẹp.<br/><br/>Tóm lại, để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có “duyên” thôi là đủ. Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng hiểu nhau.<br/><br/>Và những tình yêu thực sự thì không bỏ cuộc bao giờ.<br/>Tags - <a href="http://123yeu.org/tags/nghethuatsong/" rel="tag">nghethuatsong</a> , <a href="http://123yeu.org/tags/love%252Ct%25C3%25ACnhy%25C3%25AAu/" rel="tag">love,tìnhyêu</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://123yeu.org/Cuoc-song-muon-mau/</link>
<title><![CDATA[Cuộc sống muôn màu]]></title> 
<author>QuocMy &lt;mrjack.vip.it@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tình yêu - Nghệ thuật sống]]></category>
<pubDate>Fri, 29 Jul 2011 14:21:08 +0000</pubDate> 
<guid>http://123yeu.org/Cuoc-song-muon-mau/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<strong>Vậy cuộc sống mỗi người là màu gì? Có lẽ còn tùy theo tâm trạng từng thời điểm.</strong><br/><br/><a href="http://3.bp.blogspot.com/-XODDwGozKbU/TeNfuPuZJEI/AAAAAAAAAYM/ZwEurzkzOoI/s1600/cs-muonmau.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://3.bp.blogspot.com/-XODDwGozKbU/TeNfuPuZJEI/AAAAAAAAAYM/ZwEurzkzOoI/s1600/cs-muonmau.jpg" class="insertimage" alt="" title="Click vào để xem ảnh lớn hơn" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0" align="right" width="220" height="185"/></a><br/><strong>Màu hồng</strong><br/><br/>Màu đẹp nhất và tuyệt vời nhất cho một cuộc sống...<br/>Ai cũg mơ ước một cuộc sống màu hồng. Nhẹ nhàng, lãng mạn, mơ mộng, ấm áp, yêu thương... và hơn hết là hạnh phúc.<br/>Một thế giới mà tình yêu tràn ngập, chỉ có những điều tốt và sự yêu thương, cái xấu xa không thể tồn tại...<br/>Nó đẹp, quá đẹp...<br/>Những người nhận thấy cuộc sống mình màu hồng có lẽ rất hạnh phúc...<br/>Nhưng... nó có tồn tại..? Một thế giới chỉ có những điều tốt lành?<br/><br/><strong>Màu xanh lá</strong><br/><br/>Người ta nói xanh lá là màu của ghen tị, của cái cảm giác xấu xa trong lòng mỗi người...<br/>Màu xanh lá bình yên là thế...<br/>Không phải nó rất nhẹ nhàng sao, không phải thật dễ chịu sao khi xung quanh tràn ngập màu xanh của cây cỏ?<br/>Cuộc sống của màu xanh lá, yên bình, dịu mát, trong lành...<br/>Nhưng... có chắc cây cỏ luôn yên bình không xao động?<br/><br/><strong>Màu xanh da trời</strong><br/><br/>Xanh da trời là màu tượng trưng của lười biếng. Màu xanh trong veo, đẹp đẽ, hiền lành, yên bình và tĩnh lặng.<br/>Có lẽ...<br/>Chẳng lẽ chưa ai mỗi lần ngước lên bầu trời xanh thăm thẳm, lại chưa thấy cảm giác lười nhác dấy lên trong lòng ư?<br/><br/><strong>Màu vàng</strong><br/><br/>Vui vẻ, rộn ràng, màu vàng của nắng...<br/>Tràn đầy sức sống, tràn đầy nhiệt huyết và một niềm tin lớn lao.<br/>Lúc nào cũng tươi tắn rực rỡ... Lúc nào cũng vui...<br/>Những con người màu vàng - những người của cuộc sống.<br/>Nhưng... sống như vậy có cảm thấy mệt mỏi không?<br/><br/><strong>Màu tím</strong><br/><br/>Tím thuỷ chung mãi một tấm lòng...<br/>Ngưỡng mộ. Một tấm lòng không thay đổi. Một tình cảm, một trái tim chỉ dành cho một người...<br/>Nhưng đôi khi nó lại là 1 sự buồn bã, và cũng có khi........nó lại rất cô đơn?<br/>Tím thuỷ chung nhưng lạnh lùng, cô độc, buồn bã.<br/><br/><strong>Màu nâu</strong><br/><br/>Nâu của đất...<br/>Nâu ấm áp. Nâu giản dị. Nâu mềm mại. Nâu đơn giản<br/>Cao thượng. Đầy lòng nhân ái.<br/>Nhưng... có phải quá mờ nhạt không?<br/><br/><strong>Màu đỏ</strong><br/><br/>Màu đỏ rực rỡ, chói loà. Màu đỏ nổi bật.<br/>Đam mê cháy bỏng. Yêu thương vô hạn..<br/>Quyền lực... Sự quyến rũ...<br/>Mạnh mẽ.. Kiêu hãnh..<br/>Màu đỏ có tất cả...<br/>Nhưng... màu đỏ cũng là màu máu mà?<br/><br/><strong>Màu cam</strong><br/><br/>Nổi bật... rạng rỡ... trẻ trung...<br/>Vừa rực sáng mà không chói loà..<br/>Vừa giản dị mà không mờ nhạt..<br/>Một sự kết hợp hoàn hảo giữa vàng và đỏ, một màu hoàn hảo cho sự phá cách.<br/>Nhưng... có chắc mọi thứ mới lạ đều tuyệt vời?<br/><br/><strong>Màu đen</strong><br/><br/>Bóng tối... Sự huyền bí...<br/>Quyền lực... Tội ác...<br/>Sự đau buồn...cô độc...<br/>Nhưng... ai bảo trong những điều đen tối nhất lại không có ánh sáng?<br/><br/><strong>Màu trắng</strong><br/><br/>Cuộc sống liệu có tồn tại màu trắng không?<br/>Không phải là trong sáng, thánh thiện. Màu trắng của cuộc sống có lẽ mang một ý nghĩa rất khác...<br/>Không vướng bận, không lo nghĩ...<br/>Giản dị, yêu thương.<br/>Sống là sống...<br/>Một cuộc sống đời thường. Không phải băn khoăn bất cứ điều gì. Mọi thứ cứ lắng lẽ trôi qua như nó vốn có..<br/>________________________________<br/><br/>Tôi yêu màu trắng. Màu của sự tinh khiết. Màu duy nhất có thể tiếp nhận mọi thứ màu sắc khác một cách nguyên vẹn nhất...<br/><br/>Màu trắng...<br/><br/>Đôi khi nó bị đè lên bởi những tấm giấy màu khác. Nhưng rồi mọi chuyện sẽ qua đi và..<br/><br/>Cuộc sống lại là màu trắng...<br/><br/>Ai đó đã tặng tôi màu hồng...<br/><br/>Ai đó đã đưa tôi màu xanh...<br/><br/>Ai đó cho tôi màu vàng...<br/><br/>Uhm...<br/><br/>Quá nhiều màu để rồi tất cả lại trở về một màu trắng...<br/><br/>Vậy cuộc sống mỗi người là màu gì? Có lẽ còn tùy theo tâm trạng từng thời điểm.<br/><br/>Cuộc sống là muôn màu. Hãy nhớ. <br/>Tags - <a href="http://123yeu.org/tags/love%252Ct%25C3%25ACnhy%25C3%25AAu/" rel="tag">love,tìnhyêu</a> , <a href="http://123yeu.org/tags/nghethuatsong/" rel="tag">nghethuatsong</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://123yeu.org/Hay-cam-on/</link>
<title><![CDATA[Hãy cảm ơn]]></title> 
<author>QuocMy &lt;mrjack.vip.it@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tình yêu - Nghệ thuật sống]]></category>
<pubDate>Fri, 29 Jul 2011 14:17:34 +0000</pubDate> 
<guid>http://123yeu.org/Hay-cam-on/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<strong>Cuộc sống bao giờ cũng tạo cơ hội mới cho mọi người</strong><br/><a href="http://1.bp.blogspot.com/-XxzERLlFtvY/TeNd2QmuvoI/AAAAAAAAAYE/A2YoEpU-lu8/s1600/thank-you.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://1.bp.blogspot.com/-XxzERLlFtvY/TeNd2QmuvoI/AAAAAAAAAYE/A2YoEpU-lu8/s1600/thank-you.jpg" class="insertimage" alt="" title="Click vào để xem ảnh lớn hơn" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0" align="right" width="220" height="185"/></a><br/>Hãy cảm ơn vì bạn chưa có tất cả những thứ bạn muốn. Vì nếu bạn có rồi thì bạn còn có gì để trông chờ và hy vọng nữa đâu.<br/><br/>Hãy cảm ơn vì còn nhiều điều bạn chưa biết. Vì nếu bạn biết hết rồi thì bạn chẳng còn gì để học hỏi nữa sao?<br/><br/>Hãy cảm ơn những lúc khó khăn. Vì nếu không có một lúc khó khăn thì liệu bạn có trưởng thành được không?<br/><br/>Hãy cảm ơn vì bạn còn có những nhược điểm. Vì nếu không còn nhược điểm gì thì bạn sẽ chẳng còn cơ hội để tiến bộ, để cải thiện bản thân.<br/><br/>Hãy cảm ơn những thử thách. Vì nếu không có thử thách nào thì liệu cái gì có thể xây dựng nên sức mạnh và cá tính của bạn?<br/><br/>Hãy cảm ơn những lỗi lầm bạn đã có. Vì nếu bạn không có lỗi lầm gì thì cái gì sẽ dạy cho bạn những bài học đáng giá như thế đây?<br/><br/>Hãy cảm ơn những khi bạn mệt mỏi. Vì nếu bạn không khi nào mệt mỏi tức là bạn không làm việc gì hay sao?<br/><br/>Thật là dễ nếu cảm ơn những thứ tốt đẹp, nhưng cuộc sống bao giờ cũng tạo cơ hội mới cho mọi người cảm ơn cả những thứ chưa hoàn hảo nữa. Suy nghĩ luôn có thể chuyển tiêu cực thành tích cực.<br/><br/>Nếu bạn biết cách biết ơn những thứ rắc rối của bạn thì chúng có thể giúp ích nhiều cho bạn đấy! <br/>Tags - <a href="http://123yeu.org/tags/love%252Ct%25C3%25ACnhy%25C3%25AAu/" rel="tag">love,tìnhyêu</a> , <a href="http://123yeu.org/tags/nghethuatsong/" rel="tag">nghethuatsong</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://123yeu.org/Nhung-dieu-khong-the-quen-trong-cuoc-song/</link>
<title><![CDATA[Những điều không thể quên trong cuộc sống]]></title> 
<author>QuocMy &lt;mrjack.vip.it@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tình yêu - Nghệ thuật sống]]></category>
<pubDate>Fri, 08 Jul 2011 02:57:05 +0000</pubDate> 
<guid>http://123yeu.org/Nhung-dieu-khong-the-quen-trong-cuoc-song/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	1. Cho mọi người nhiều hơn là họ mong chờ và hãy làm điều đó thật nhiệt tình.<br/><a href="http://2.bp.blogspot.com/-7ILYRdDiVCs/ThZqeb6MQVI/AAAAAAAAAc0/GMfNtX9FgJc/s1600/nhung-dieu-khong-the-quen.png" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://2.bp.blogspot.com/-7ILYRdDiVCs/ThZqeb6MQVI/AAAAAAAAAc0/GMfNtX9FgJc/s1600/nhung-dieu-khong-the-quen.png" class="insertimage" alt="" title="Click vào để xem ảnh lớn hơn" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0" align="right" width="175" height="280"/></a><br/>2. Ghi nhớ những bài thơ bạn yêu thích.<br/><br/>3. Đừng vội tin những gì bạn nghe.<br/><br/>4. Khi bạn nói yêu ai đó, hãy hiểu hết nghĩa của những từ ngữ ấy.<br/><br/>5. Khi bạn nói xin lỗi, hãy nhìn vào mắt người bạn đang xin lỗi.<br/><br/>6. Hãy đính hôn ít nhất là 6 tháng trước khi bạn kết hôn.<br/><br/>7. Tin vào tình yêu từ cái nhìn đầu tiên.<br/><br/>8. Đừng bao giờ cười vào những ước mơ của người khác.<br/><br/>9. Hãy yêu một cách sâu sắc và đam mê. Có thể bạn sẽ bị tổn thương, nhưng đó là cách duy nhất bạn học sống một cách hoàn hảo.<br/><br/>10. Khi không đồng ý điều gì, hãy đấu tranh một cách công bằng.<br/><br/>11. Đừng phán xét ai qua nhân thân hay hoàn cảnh xuất thân của họ.<br/><br/>12. Hãy bắt chính mình nói chậm nhưng suy nghĩ nhanh.<br/><br/>13. Khi ai đó hỏi bạn những câu hỏi mà bạn không muốn trả lời, hãy mỉm cười và hỏi lại "Tại sao bạn lại muốn biết điều đó?"<br/><br/>14. Một tình yêu lớn và những khám phá vĩ đại cũng bao gồm những rủi ro to lớn.<br/><br/>15. Hãy liên lạc với mẹ bạn thường xuyên nếu bạn sống xa nhà.<br/><br/>16. Theo đuổi 3 điều: tôn trọng bản thân, tôn trọng người khác và có trách nhiệm với những việc mình làm.<br/>17. Đừng để 1 cuộc đấu khẩu nhỏ làm tổn thương 1 tình bạn lớn.<br/><br/>18. Khi bạn nhận ra bạn vừa gây ra lỗi lầm, hãy nhanh chóng sửa sai.<br/><br/>19. Mỉm cười khi nhấc điện thoại lên, người gọi sẽ nghe được điều đó trong giọng nói của bạn.<br/><br/>20. Tranh thủ thời gian ở một mình.<br/><br/>21. Hãy mở rộng đôi cánh tay bạn để thay đổi, nhưng đừng để mất đi giá trị của chính mình.<br/><br/>22. Hãy nhớ sự im lặng thỉnh thoảng là câu trả lời tốt nhất.<br/><br/>23. Đọc nhiều sách. Tivi không thay thế được điều này.<br/><br/>24. Sống 1 cuộc sống tốt và đức hạnh, để sau này về già nghĩ lại, bạn sẽ muốn sống 1 cuộc đời như thế lần thứ hai.<br/><br/>25. Mức độ tình yêu trong gia đình bạn luôn là nền tảng cuộc sống của bạn. Tất cả những gì bạn làm là tạo một mái nhà thanh bình và hoà thuận.<br/><br/>26. Khi bạn bất đồng với người yêu, hãy chỉ đề cập đến vấn đề hiện tại, đừng đụng chạm đến quá khứ.<br/><br/>27. Đừng chỉ nghe những gì người ta nói, hãy nghe tại sao họ nói như vậy.<br/><br/>28. Chia sẻ kiến thức của bạn. Đó là cách để khám phá ra sự bất tử.<br/><br/>29. Hãy đối xử tử tế với thiên nhiên.<br/><br/>30. Đừng bao giờ làm gián đoạn khi bạn đang được khen ngợi.<br/><br/>31. Ý thức được công việc của mình.<br/><br/>32. Đừng tin ai đó khi người ấy không nhắm mắt trong lúc bạn hôn người ấy!<br/><br/>33. Mỗi năm 1 lần, hãy đi đến nơi nào mà bạn chưa từng đến.<br/><br/>34. Nếu bạn làm ra nhiều tiền, hãy giúp đỡ mọi người. Đó là tài sản giá trị nhất.<br/><br/>35. Hãy nhớ, 1 mối quan hệ tốt nhất là khi tình cảm của bạn dành cho người đó vượt lên trên những gì bạn cần ở họ.<br/><br/>36. Hãy chiêm nghiệm thành công của bạn dựa trên những gì bạn phải từ bỏ để có được nó.<br/><br/>37. Sống với sự hiểu biết và kiến thức.<br/><br/>38. Đôi lúc cũng phải yêu và… nấu ăn một cách liều lĩnh<br/>Tags - <a href="http://123yeu.org/tags/love%252Ct%25C3%25ACnhy%25C3%25AAu/" rel="tag">love,tìnhyêu</a> , <a href="http://123yeu.org/tags/nghethuatsong/" rel="tag">nghethuatsong</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://123yeu.org/Con-ca-va-can-cau/</link>
<title><![CDATA[Con cá và cần câu]]></title> 
<author>QuocMy &lt;mrjack.vip.it@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tình yêu - Nghệ thuật sống]]></category>
<pubDate>Thu, 14 Apr 2011 12:55:44 +0000</pubDate> 
<guid>http://123yeu.org/Con-ca-va-can-cau/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<strong>Câu chuyện “Con cá và cần câu”</strong> là câu chuyện ngụ ngôn xưa, tùy từng giai đoạn nó được chế tác thành phiên bản mới, mang ý nghĩa của thời đại. Từ phiên bản cũ đề cao công cụ , rồi đề cao phương pháp ,phiên bản mới đề cao thái độ sống-như là yếu tố khởi đầu cho số phận.<br/><a href="https://lh3.googleusercontent.com/_S98J89acsyI/TabthVtLxLI/AAAAAAAAALg/OMdM7ZuyMhU/violet.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="https://lh3.googleusercontent.com/_S98J89acsyI/TabthVtLxLI/AAAAAAAAALg/OMdM7ZuyMhU/violet.jpg" class="insertimage" alt="" title="Click vào để xem ảnh lớn hơn" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0" align="right" width="220" height="185"/></a><br/>Câu chuyện kể rằng A đi câu cá, trên đường về gặp một người ăn xin sắp chết đói. A thương tình nên bắt trong giỏ cá của mình vừa đi câu về cho người ăn xin một con cá. Người ăn xin đã nướng ăn và thoát được cơn đói. A về rất vui, gặp bạn mình là B kể lại câu chuyện mình đã làm được một việc thiện. B lắc đầu bảo rằng A làm như vậy là không chắc tốt.”Không chỉ cho cá, cậu nên cho người ăn xin cần câu để anh ta tự mình đi câu kiếm sống. không tin , ngày mai cậu đi qua sẽ thấy người ăn xin đó vẫn bị cơn đói hành hạ”- B nói.<br/><br/>Ngày hôm sau A rủ B cùng đi câu. Khi trở về , quả như lời B nói, hai anh em gặp lại người ăn xin đang nằm lả bên vệ đường. A lại cho người ăn xin cá và B cho người ăn xin cần câu. A và B trở về trong tâm trạng vui vẻ vì đã làm được việc thiện. Trên đường về A và B gặp C. Cả A và B hào hứng kể lại câu chuyện trên cho C nghe. C lắc đầu nói: “Các cậu làm vậy chưa chắc đủ. Cho người ăn xin cần câu rồi nếu không chỉ cho anh ta phương pháp câu thì chưa chắc anh ta câu được cá. Có thể ngày mai trở lại các cậu sẽ thấy người ăn xin vẫn bị đói”<br/><br/><br/>Ngày hôm sau A rủ B rủ C cùng đi câu. Khi trở về , quả như lời C nói, ba anh em gặp lại người ăn xin đang nằm còng queo, quắp chiếc cần câu lả bên vệ đường. A lại cho người ăn xin cá và B sửa lại cần câu, C giảng giải tỉ mỉ phương pháp câu cá, từ mắc mồi câu đến phương pháp câu từng loại cá…v.vThế rồi cả ba trở về trong tâm trạng đầy hưng phấn, tin chắc tư nay người ăn xin sẽ không sợ đói nữa. Khi ba người về gặp D, cả ba hào hứng kể lại câu chuyện người ăn xin. D ngẫm nghĩ một lát rồi lắc đầu nghi hoặc:” Các cậu đã làm đúng, thế nhưng tớ nghĩ chưa đủ. Tớ chỉ sợ thiếu một điều có lẽ còn quang trọng hơn đó là các cậu chưa chỉ cho anh ta thái độ sống tích cực, phù hợp. Chỉ e rằng anh ta chỉ lo bản thân trước mắt , không lo đến lâu dài,”tích dốc phòng cơ” khi mùa hạn tới không có cá để câu; thậm chí có khi anh ta còn có thái độ tiêu cực, không chịu đi câu, lại trở về với nghề ăn xin”.<br/><br/>Cả A,B và C không tin lắm vào lời D, nhưng để kiểm tra, ngày hôm sau nữa, A ,B và C cùng rủ D đi câu . Không ngờ rằng , trên đường về nhà,cả bốn anh em gặp người ăn xin ngày nọ trở về với nghề cũ của mình. A , B và C kéo D lại bảo D chỉ cho người ăn xin thái độ sống. D ngần ngại:”Thái độ sống phải đào luyện thường xuyên nhờ sự định hướng , tác động của gia đình, nhà trường và xã hội, không thể ngày một ngày hai mà có được”…..<br/>Phiên bản tân trang câu chuyện ngụ ngôn trên nghe có vẻ giản dị nhưng thật sâu sắc. Câu chuyện cốt yếu đem lại khẳng định về tầm quang trọng của thái độ sống. Hóa ra công cụ, phương pháp điều quan trọng nhưng thái độ sống là điều quan trọng hơn cả. Có khi thái độ sống là khởi điểm cho châm ngôn của người xưa, là cái nhân cho kết quả số phận mỗi người: <strong>"Thái độ thúc đẩy suy nghĩ, suy nghĩ thúc đẩy hành động, hành động tạo nên thói quen, thói quen tạo nên tính cách, tính cách tạo nên số phận".</strong><br/>Tags - <a href="http://123yeu.org/tags/love%252Ct%25C3%25ACnhy%25C3%25AAu/" rel="tag">love,tìnhyêu</a> , <a href="http://123yeu.org/tags/nghethuatsong/" rel="tag">nghethuatsong</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://123yeu.org/Nhung-cau-noi-hay-cua-ban/</link>
<title><![CDATA[Những câu nói hay của bạn ]]></title> 
<author>QuocMy &lt;mrjack.vip.it@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tình yêu - Nghệ thuật sống]]></category>
<pubDate>Tue, 01 Mar 2011 14:53:04 +0000</pubDate> 
<guid>http://123yeu.org/Nhung-cau-noi-hay-cua-ban/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<strong>Bạn thấy mình cần phải giữ mọi thứ được cân bằng. Hãy thử những cách sau đây:</strong><br/><a href="http://2.bp.blogspot.com/-s3J-X0KGBSU/TWX397lTIPI/AAAAAAAAADY/5hLSMPXZK0U/s1600/lovely.bmp" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://2.bp.blogspot.com/-s3J-X0KGBSU/TWX397lTIPI/AAAAAAAAADY/5hLSMPXZK0U/s1600/lovely.bmp" class="insertimage" alt="" title="Click vào để xem ảnh lớn hơn" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0" align="right" width="220" height="185"/></a><br/>- Đừng làm mòn giá trị của bản thân bằng việc so sánh bạn với người khác. Bởi vì mỗi người trong chúng ta đều là những người đặc biệt. <br/><br/>- Đừng đề ra mục tiêu của bạn chỉ vì người khác cho đó là quan trọng. Vì chỉ có bạn mới biết điều gì là tốt nhất cho mình. <br/><br/>- Đừng để cuộc sống đi qua mắt bạn chỉ vì bạn đang sống trong quá khứ hay tương lai. Bằng cách sống cuộc sống của mình ngày hôm nay, vào lúc này, bạn đang sống tất cả mọi ngày trong cuộc đời. <br/><br/>- Đừng từ chối nếu bạn vẫn còn cái để cho. <br/><br/>- Không điều gì là tồn tại mãi mãi cho đến lúc bạn ngừng cố gắng.<br/><br/>- Đừng ngại ngần thừa nhận rằng bạn chưa hoàn hảo. <br/><br/>- Đừng e dè đối mặt thử thách. Chỉ khi thử sức mình, bạn mới học được can đảm. <br/><br/>- Đừng đóng cửa trái tim và ngăn cản tình yêu đến chỉ vì bạn nghĩ không thể nào tìm ra nó. <br/><br/>- Cách nhanh nhất để nhận tình yêu là cho, cách mau lẹ để mất tình yêu là giữ nó quá chặt, cách tốt nhất để giữ gìn tình yêu là cho nó đôi cánh tự do. <br/><br/>- Đừng đi qua cuộc sống quá nhanh đến nỗi bạn quên mất mình đang ở đâu và thậm chí quên mình đang đi đâu. <br/><br/>- Đừng quên nhu cầu cảm xúc cao nhất của một người là cảm thấy được tôn trọng. <br/><br/>- Đừng ngại học hỏi. Kiến thức là vô bờ, là một kho báu mà ta luôn có thể mang theo dể dàng. <br/><br/>- Đừng sử dụng thời gian hay ngôn từ bất cẩn. Cả hai thứ đó đều không thể lấy lại. <br/><br/>- Cuộc sống không phải là một cuộc chạy đua, nó là một cuộc hành trình mà bạn có thể tận hưởng từng bước khám phá… <br/>Tags - <a href="http://123yeu.org/tags/love%252Ct%25C3%25ACnhy%25C3%25AAu/" rel="tag">love,tìnhyêu</a> , <a href="http://123yeu.org/tags/nghethuatsong/" rel="tag">nghethuatsong</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://123yeu.org/Ngay-moi-luon-bat-dau-bang-binh-minh/</link>
<title><![CDATA[Ngày mới luôn bắt đầu bằng bình minh ]]></title> 
<author>QuocMy &lt;mrjack.vip.it@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tình yêu - Nghệ thuật sống]]></category>
<pubDate>Tue, 01 Mar 2011 14:49:43 +0000</pubDate> 
<guid>http://123yeu.org/Ngay-moi-luon-bat-dau-bang-binh-minh/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<strong>Lời mở đầu</strong>: Câu chuyện dành tặng cho những ai đã từng tổn thương vì tình yêu. Cho dù tình yêu ấy có đẹp hay buồn đến dường nào thì nó vẫn là những gì đã qua. Ta vẫn phải sống và không ngừng hi vọng vào những gì tốt đẹp ở ngày mai. <strong>Chỉ khi ta trân trọng quá khứ, yêu thương hiện tại thì hạnh phúc sẽ đến ở tương lai</strong>.<br/>* * *<a href="https://lh6.googleusercontent.com/-WbKwTseZuVA/TWvT9yDHLpI/AAAAAAAAAEA/OO9Uf53TBL4/binh_minh.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="https://lh6.googleusercontent.com/-WbKwTseZuVA/TWvT9yDHLpI/AAAAAAAAAEA/OO9Uf53TBL4/binh_minh.jpg" class="insertimage" alt="" title="Click vào để xem ảnh lớn hơn" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0" align="right" width="220" height="185"/></a><br/>Người ta nói khi thất tình thì nên đi xa để khuây khoả và cũng để trái tim được tĩnh lặng sau tất cả những gì đã qua. Bạn bè và gia đình động viên cô nên đi đâu đó. Nhưng không, làm thế là trốn tránh. Dù có đi xa đến đâu thì những gì đã xảy ra vẫn ở vẹn trong tim như cuộn phim dù muốn xóa cũng chẳng thể xóa được. Khoảng thời gian đầu, khó khăn biết dường nào khi cô chống chọi với nỗi nhớ, niềm đau và cơn ác mộng giữa đêm. Nhưng rồi cô cũng quen dần, sống và chấp nhận những gì đã qua khiến tim cô chai sạn dần trước cuộc đời lúc nào không hay.<br/>Cô tốt nghiệp với tấm bằng loại Khá và kiếm được công việc khá nhàn nhã ở công ty gần nhà. Mỗi buổi trưa cô đều chạy xe về nhà để ăn cơm cùng mẹ, dần dần nó trở thành thói quen giữa cô và mẹ. Mẹ không còn thủi lủi ăn cơm nguội mỗi bữa trưa nữa, cô cũng không còn ăn cơm hàng cháo chợ như trước. Thứ này ra đi thì thứ khác lại đến, mọi thứ vẫn tuân theo quy luật nhất định nào đó của cuộc sống. Bản thân mỗi con người chúng ta chỉ việc học cách thích ứng với những bất ngờ mà cuộc đời mang đến. Cô nghiệm ra điều đó, trong cô vẫn còn hi vọng về một điều gì đó bền vững mãi mãi.<br/>* * *<br/>Ghé quán Café quen thuộc, hôm nay cô đến một mình và trời thì đang mưa lất phất. “Lúc này mà gặp được anh chàng nào đấy thì thú vị nhỉ?” – cô nghĩ thầm trong bụng. Cô chọn một vị trí gần cửa kính để nhìn thấy giọt mưa rơi. Cô là thế, lãng mạn nhạy cảm và dễ vỡ nhưng vẫn thể hiện ra bằng sự ngông cuồng, bướng bỉnh và cố chấp. Lựa vào quyền sách trên kệ, cô mở máy tính và kêu một ly capuchino. Một loại cà phê sữa có pha thêm chocolate và kem tươi có nguồn gốc từ Ý. Cô thích vị ngọt, béo lẫn vị đắng trong loại thức uống này.<br/>- Mình có thể ngồi ở đây không?<br/>Cô ngước mặt lên, trước mắt cô là một anh chàng có khuôn mặt khá dễ thương và đôi mắt như xoáy sâu vào lòng người khác. Cô chợt nhìn quanh quán trước khi trả lời, hầu như mọi chỗ đều kín người ngồi.<br/>- Ừ, tất nhiên rồi. – Cô cười và nói. <br/>- Tôi tên Nam. Còn bạn?<br/>- Tôi tên Bích.<br/>- Bạn đi café một mình? <br/>- Ừ, chắc bạn cũng…<br/>- Thế chúng ta ngồi chung là đúng rồi – Nói xong câu này, Nam mỉm cười.<br/>Nam gọi ly café sữa. Cô chợt hỏi:<br/>- Thường không phải con trai thích uống café đen à?<br/>- Có lẽ thế, nhưng Nam thì không. Nam thích vị ngọt lẫn đắng trong café sữa. <br/>- Gần giống Bích đấy, nhưng Bích thích capuchino vì có cả chocolate và kem tươi nữa.<br/>Hai người cùng cười, sau đó thì mỗi người mỗi việc. Cô thì tập trung viết cho xong truyện ngắn dang dở của mình. Thật sự mà nói cô viết Blog từ thời cấp III, cô nghỉ mình viết không tệ. Nhưng viết truyện thì cô thấy mình gần như không có năng khiếu. Cô có thể tưởng tượng rất nhiều tình tiết khác nhau dù đang đi trên đường hay ngồi trong…wc. Nhưng khi đặt tay lên bàn phím cô lại không biết bắt đầu và kết thúc ra sao. Cuối cùng thì cô cũng thử thách mình một lần, dù rằng cô cũng không biết nên viết gì tiếp theo.<br/>Khi mưa bất đầu tạnh dần, con phố bắt đầu tấp nập xe cộ đi lại. Cũng là lúc hai người rời khỏi quán, trước khi ra về Nam và cô có trao đổi nick yahoo với nhau. Hẹn khi nào có thời gian thì chat. Cô leo lên xe và chào tạm biệt nhau. Hai người đi về hai hướng khác nhau và mất khuất dần trong dòng người.<br/>Tối trước khi đi ngủ, cô mở nick yahoo và thấy có nick lạ add mình. Cô chợt nhớ, hóa ra đó là nick của Nam. Vừa thấy cô online, Nam đã vào chat:<br/>- Hi!<br/>- Hello, Nam! <br/>- Bích thức khuya thế à? <br/>- Nam cũng thế mà. <br/>- Vậy chắc Bích cũng đang làm chuyện “đen tối” giống Nam? )<br/>- Í ẹ, không dám đâu nha. Mà thôi, Bích đi ngủ đây. Mai còn phải đi làm nữa. <br/>- Ok, chúc Bích ngủ ngon.<br/>- Chúc Nam…ngủ không ngon. Hì hì.<br/>Đêm ấy, cô đã mơ. Trong mơ cô thấy mình rớt xuống vực sâu, rất sâu và cô cũng đã nhắm mắt rồi buông hai để rơi xuống. Nhưng bất chợt cô nghe thấy tiếng ai đó gọi mình, cô mở mắt và thấy mình đang rơi. Cảm giác thật chẳng dễ chịu khi không biết phía dưới kia là gì đang chờ đợi mình, cô lao xuống quá nhanh… Cô giật mình thức giấc với những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán…<br/>* * *<br/>Cuối năm, cô xin nghỉ ở công ty hiện tại, cuối cùng thì cô cũng tìm được một công việc khác phù hợp hơn với mình. Cô bàn giao xong công việc với kế toán mới là rời khỏi công ty. Trước khi về nhà, cô ghé ngang quán café quen thuộc.<br/>- Đợi lâu không?<br/>- Không lâu lắm, thưa nữ hoàng đi muộn.<br/>- Xí, tại kẹt xe mừ. <br/>- Thôi khỏi biện minh, khao Nam chầu này là được. <br/>- Mơ đi, Nam phải khao Bích vì nhờ có Bích mà Nam không còn café một mình nữa đó. <br/>- Nói ngược à, nhờ Nam thì Bích mới không thế đấy! <br/>- Thôi nha, mà Nam chuẩn bị mọi thứ xong chưa. <br/>- Xong rồi, ngày mốt xuất phát. <br/>- Ừ, thế à. <br/>- Sao mặt xụ thế, không nỡ xa Nam à?<br/>- Mắc gì không nỡ. <br/>- Nhưng Nam sẽ về, chắc chắn sẽ về, và tụi mình lại đi café với nhau, không đứa nào phải đi café một mình.<br/>Lòng cô chợt ấm lên khi nghe câu Nam nói. Kể từ khi quen, thì hầu như cô và Nam hay tình cờ gặp nhau tại quán. Duyên phận chăng? Mỗi lần bước vào quán cô nhìn khắp nơi xem Nam đang ngồi ở đâu. Đó đã trở thành thói quen từ lúc nào cô cũng không rõ, nhưng hình như Nam đã chiếm một vị trí nào đó trong lòng cô và cô giữ chặt điều ấy trong lòng. Có điều cô không muốn phá vỡ những gì tốt đẹp đang có, cô biện minh cho mình rằng “ Nam cũng sắp đi du học, cô muốn Nam tập trung vào việc học hơn”. Nhưng chính cô biết rõ mình đang thiếu tự tin vào tình cảm của chính mình.<br/>* * *<br/>Lúc tiễn Nam, cô không khóc. Chỉ dặn dò qua đó Nam phải giữ gìn sức khỏe, ráng học và nếu có “bồ” thì phải thông báo cho cô biết trước. Nghe những lời đó xong, Nam ôm chặt cô, một cái ôm đầy ấm áp. Làm bạn với Nam suốt quãng thời gian qua đã giúp cô nhìn cuộc đời này tươi đẹp hẳn lên. Những cơn ác mộng đã theo đeo bám cô kể từ khi Nam xuất hiện. Là một người bạn, Nam không cho cô lời khuyên hay động viên, bù lại Nam luôn ở cạnh cô khi cần. Cho dù lúc đó hai đứa đều im lặng, nhưng Nam luôn biết cách để cô mỉm cười.<br/>Nam lên máy bay, chuyến bay cất cánh lúc 11:30 đêm. Trên đường về, đi ngang qua quán café thân quen, cô dừng lại và bật khóc. Cô đã rất muốn nói cho Nam biết tình cảm của mình, nhưng cô không biết phải nói thế nào. Tất cả quá đẹp, cô sợ mất Nam như sợ đánh mất người ấy ngày xưa. Trong bóng đêm và đường phố vắng lặng, tiếng khóc của cô như vang vọng khắp nơi. Cô nhận ra Nam đã chiếm một vị trí quá lớn trong lòng cô.<br/>* * *<br/>“Tặng Bích chiếc đồng hồ như để nhắc Bích nhớ là thời gian thì vô hạn nhưng con người ta thì hữu hạn Bích à. Dù chỉ mới quen biết nhau, nhưng mỗi lần nhìn vào mắt Bích, Nam nhận ra nỗi buồn sâu thẳm chất chứa trong đó. Nam không biết phải làm gì cho Bích, nhưng Nam tin mỗi khi Bích nhìn chiếc đồng hồ này Bích sẽ trân trọng cuộc sống này. Chỉ khi ta mỉm cười với cuộc đời này thì cuộc đời sẽ mỉm cười ngược lại với ta. Chúc Bích có một đêm Noel ngập tràn yêu thương và hạnh phúc – Nam”.<br/>Gấp tấm thiệp Nam gửi tặng vào dịp Noel, cô bật mở máy tính và nhận được tin Email mà Nam gửi trước khi lên máy bay.<br/>“Bích còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau chứ. Thật ra thì trước đó vài lần Nam đã có để ý khi thấy Bích đến quán café một mình. Bích ngồi khá lâu và khi nhìn vào đôi mắt Bích từ xa thì Nam luôn cảm thấy một nỗi buồn sâu thẳm nào đó trong Bích. Nên hôm đó, Nam đã quyết định làm quen với Bích dù Nam cũng không rõ tại sao mình lại muốn làm thế. Nhưng Nam không muốn trong đôi mắt trong sáng kia lại ẩn chứa nỗi buồn nào đấy, Nam muốn phá vỡ điều đó.. Thời gian trôi qua, Nam thật sự thích Bích. Điều Nam mong muốn nhất khi trở về Nam sẽ không còn thấy nỗi buồn trong mắt Bích nữa. Và hãy nhớ, trong lòng Nam, Bích rất quan trọng, Bích biết không? Khi qua tới nơi, Nam sẽ liên lạc về ngay.”<br/>Cô đưa tay lên che miệng mình, như để ngăn những tiếng nấc trong cổ họng, vậy mà những giọt nước mắt vẫn rơi. Cô khóc vì hạnh phúc, thứ hạnh phúc mà cô đã chờ đợi từ lâu. Cô đặt chiếc đồng hồ trên bàn và viết vài dòng lên giấy rồi dán lên tường. Cô đi ngủ, đêm nay cô biết mình sẽ ngủ rất ngon để ngày mai đón bình minh khi thức dậy và cô đã biết phải viết gì tiếp cho truyện ngắn còn dang dở của mình.<br/>Dòng chữ cô ghi trên giấy:<strong> “Chỉ cần ta mỉm cười với cuộc đời thì cuộc đời sẽ mỉm cười lại với chúng ta. Cuộc sống là đoàn tàu không ngừng nghỉ, luôn tiến về phía trước dù muốn hay không. Đừng để những nỗi buồn che lắp đi hiện tại và cả những điều bất ngờ ở tương lai.”</strong><br/><p align="right"><br/>Sài Gòn, 21.10.2010.<br/><br/>Trần Hoàng Ngọc Bích</p> <br/>Tags - <a href="http://123yeu.org/tags/love%252Ct%25C3%25ACnhy%25C3%25AAu/" rel="tag">love,tìnhyêu</a> , <a href="http://123yeu.org/tags/nghethuatsong/" rel="tag">nghethuatsong</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://123yeu.org/Em-khong-yeu-anh-em-yeu-tien-cua-anh-Co-duoc-khong/</link>
<title><![CDATA[Em không yêu anh, em yêu tiền của anh. Có được không? ]]></title> 
<author>QuocMy &lt;mrjack.vip.it@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tình yêu - Nghệ thuật sống]]></category>
<pubDate>Tue, 01 Mar 2011 14:42:09 +0000</pubDate> 
<guid>http://123yeu.org/Em-khong-yeu-anh-em-yeu-tien-cua-anh-Co-duoc-khong/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<br/>Jin bước đi chậm rãi trên con đường trời đang đổ mưa ào ạt. Gió tới tấp. Jin vẫn chậm rãi như vậy, bước đi từ tốn, mặc kệ mưa tát vào mặt bôm bốp. Dường như chẳng điều gì có thể ảnh hưởng tới việc “thưởng ngoạn” những bước chân đạp nhẹ xuống lòng đường trươn ướt đó.<br/><a href="http://4.bp.blogspot.com/-mn61scueQHY/TWX9ISrnvHI/AAAAAAAAADg/gCv9oWlejE0/Sad_One.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://4.bp.blogspot.com/-mn61scueQHY/TWX9ISrnvHI/AAAAAAAAADg/gCv9oWlejE0/Sad_One.jpg" class="insertimage" alt="" title="Click vào để xem ảnh lớn hơn" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0" align="right" width="220" height="260"/></a><br/>Đã ba ngày rồi, Jin gần như chẳng ăn gì cả. Một vài mẩu chocolate vụn, dăm ba miếng trái cây, chủ yếu là uống nước. Người khá là bã, gần như không còn sức nữa. Jin bình thản dưới trời mưa, là bởi vì sức không còn đủ để trở nên giận dữ và vội vã. Hay bởi cô cũng chẳng thiết tha làm gì cả lúc này?<br/>Jin cứ suy nghĩ mãi. Jin đã “yêu” bao nhiêu người đàn ông nhỉ? Điều đó có quan trọng lắm không? Cũng không nhiều lắm, nhưng có lẽ bởi vì điều đó chẳng quan trọng, nên Jin không để tâm mà đếm. Bây giờ, để đếm cũng khó. Bởi có lúc nhớ, lúc quên.<br/>Chà, đàn bà con gái, ai lại không nhớ tới những chàng trai mà mình đã đôi ba lần qua lại. Nhưng ai mà thèm để tâm tới những cuộc chơi? Và đối với Jin, đàn ông, đa phần, chủ yếu, hầu như, đều là: những cuộc chơi.<br/>Jin có nhan sắc vừa phải. Trên khá, dưới “quá xuất sắc”.<br/>Jin có một vài tài lẻ và dăm ba thú vui.<br/>Một vài tài lẻ trong số đó là tỏ ra bàng quan với những vấn đề trầm trọng.<br/>Dăm ba thú vui trong đó là, giả vờ như không có vấn đề gì trầm trọng, trong khi có quá nhiều việc kinh khủng đang diễn ra.<br/>Chuyện trầm trọng ở đây là, bạn trai hiện tại của Jin đã làm cho một ả gái có thai. Có thể cô ta bẫy anh ấy vào một dịp mây mưa vô số tội nào đó. Tình cờ, đột xuất ngu lâu, bạn trai Jin đã dính bẫy bởi vì ước mong được “sướng”.<br/>Cũng phải thôi, quen nhau mới vài tháng, tuy nhiên, Jin chẳng thể đáp ứng được gì cho anh ta về vấn đề “ấy ấy” cả. Điều này cũng là một chuyện kinh khủng mà Jin cứ giả vờ như nó bình thường thôi.<br/>Jin bị bệnh. Sức khỏe quá yếu để có thể làm gì nhiều lúc này. Thời điểm đang truyền hóa chất, vô thuộc và điều trị tại ngoại. Tất nhiên không thể dành ra chút hơi tàn lực kiệt để phục vụ đàn ông.<br/>Đáng ra, Jin không nên yêu ai cả. Vậy mà, tình yêu đối với Jin cứ như là một thói quen. Jin không thể ngừng yêu ngay cả khi có thể đứng trên bờ hấp hối.<br/>Jin quen Alex được 3 tháng rồi. Từ lúc Jin mới bắt đầu điều trị. Liệu trình 6 tháng. Vậy là phải quen Alex thêm 3 tháng nữa, Jin mới có thể khỏe hơn một chút.<br/>Jin không giận vì Alex ngủ với người con gái khác. Đó là sở trường, tài lẻ cũng có thể là “thú vui” dở người của Jin, nhìn việc trầm trọng một cách bình thường, và xem chuyện bình thường dường như không tồn tại.<br/>Jin không giận Alex bởi Jin biết rằng, mình không thể đáp ứng nhu cầu mà anh ta muốn có.<br/>Chẳng hiểu ai đã “giáo dục” cho Jin tư tưởng thông thoáng đó? Hay thực tình đó là hậu quả của một cuộc nhào nặn tâm thần từ những nỗi đau sâu sắc nhất? Ừm, chuyện đó, có lẽ để kể sau.<br/>Quay lại cái hiện tại này, Jin đã chấp nhận bạn trai mình, Alex, như vậy. Nhưng cái Jin cảm thấy cần phải chấp nhận mà thấy hơi khó một chút. Khiến cho 3 ngày nay không ăn và cả cơn mưa này, cũng chẳng thể khiến Jin trở nên phát khùng… là tại sao lại có một đứa bé trong câu chuyện này nhỉ?<br/>Chẳng mấy chốc, Jin đã đứng trước cửa nhà Alex. Cô bấm chuông. Alex ra mở cửa. Mặt mũi xanh lè và hốt hoảng khi nhìn thấy Jin. Anh vội vã lấy khăn. Lau cơ thể đang ướt sũng và run lên bần bật vì ngấm lạnh. Cả hai chẳng nói gì cả. Alex hiểu quá rõ Jin. Hiểu rất rõ Jin.<br/>Hiểu rằng.<br/>Jin không tin anh.<br/>…………………………………<br/>Alex gặp Jin lần đầu tiên cách đây 3 năm.<br/>Lúc đó, Jin đang yêu một người đàn ông đáng ghét nhất thành phố. Đáng ghét bởi những gì mà anh ta có… Quá nhiều.<br/>Anh ta rất giàu có. Bố anh ta giàu. Anh ta giàu nhờ tiền của bố anh ta. Nói chung, đó là sự giàu truyền thống, giàu có hệ quả.<br/>Ngoại hình miễn chê và tự tin khỏi nói.<br/>Alex gặp Jin và anh ta trong thang máy của chung cư số 14. Một trong 14 chung cư hiện đại nhất thành phố mà họ đang sống do chính cha của chàng trai kia đứng ra thiết kế và thi công.<br/>Lần đầu tiên nhìn thấy Jin, Alex đã bị hút hồn. Hút rất sâu vào đôi mắt rất buồn nhưng lại biết cười tươi ấy. Nhưng dù sao, anh chàng kia và Jin, cũng thực sự quá sức đẹp đôi.<br/>Anh ta có một tương lai rạng ngời. Họ đã yêu nhau hơn một năm, trước khi Alex thấy Jin lần đầu đó. Ai cũng biết chuyện tình của họ. Biết rằng anh chàng kia đã phải cố gắng như thế nào để nhảy bổ vào trái tim của một cô gái lãnh đạm như Jin.<br/>Lúc đó, Jin mới 19 tuổi.<br/>Sau lần gặp đó, Alex không gặp lại Jin nữa. Ánh mắt hút hồn trôi xa khỏi tầm với. Quá cao và vời vợi đối với thực tại lúc bấy giờ.<br/>Jin cùng bạn trai đi du học.<br/>Tất cả những gì Alex nhớ về Jin trong ký ức đó là:<br/>- Tôi gặp cô ấy trong thang máy với anh ta.<br/>- Cô ấy đẹp hơn tất cả những gì mà tôi có thể nghĩ ra.<br/>- Họ đẹp đôi.<br/>- Giá như. Cô ấy thuộc về tôi.<br/>- Cô ấy là Jin<br/>………………………………<br/>3 năm sau, Alex gặp lại Jin trong một club nhỏ. Khá chen chúc và đông đúc. 3 năm. Jin thay đổi. Không nhiều. Ồn ào hơn với những tin đồn qua lại về đời sống của cô.<br/>Nhưng Alex không quan tâm tới những gì mà người ta nói. Rằng Jin là một cô gái hám của. Đã rời bỏ bạn trai mình ở phương trời xa, sau khi lợi dụng anh ta để được có cuộc sống xa hoa nơi đất khách. Rằng Jin đã mặc kệ tất cả những ân huệ mà người đàn ông lâu năm gắn bó dành cho mình, một cách vô ơn, để phủi đít yêu một anh chàng giàu hơn người bản xứ. Rằng, ông trời có mắt, Jin đã phải chịu cái giá đau đớn, là trục xuất về nước vì hít cần sa khi đang là sinh viên năm nhất… v.v… Và giờ đây, khi Jin trở về nơi này, trơ trẽn sống tại thành phố mà ai cũng biết tất cả về cô ấy, những thông tin đầy rẫy dưới dạng… tin đồn. Cô ta may mắn quá khi được nhận vào làm tại một công ty nhỏ. Nhưng đó chỉ là trá hình. Thực tình, cô ta chỉ chằm chặp đi club kiếm những con gà, để mà chăn dắt.<br/>Những người bạn cùng bàn hôm ấy, nhận ra ánh mắt Alex chăm chú nhìn Jin, ánh mắt không thể chuyển đổi hướng đi, cứ mãi dõi theo từng động tác và cử chỉ của Jin. Họ đã cảnh báo cho Alex tất cả những gì đang diễn ra xung quanh cô gái đó. Một người phụ nữ nguy hiểm đã hủy hoại cuộc đời của biết bao công tử “ngoan hiền”.<br/>Song, Alex bỏ ngoài tai tất cả. Chẳng có gì quan trọng hơn giây phút nhìn thấy ánh mắt Jin chạm tới mình.<br/>Nhiều ngày sau đó, Alex liên tục tìm cách tiếp cận Jin mọi lúc.<br/>Cuối cùng, hành động đáp trả của Jin, mặc dù, không như Alex trông mong, nhưng cũng không đến nỗi làm anh cảm thấy mình bị rơi vào vô vọng.<br/>Jin hẹn Alex tới Wada.<br/>Họ nhìn nhau, cười. Rồi Jin bắt đầu câu chuyện một cách rất thản nhiên:<br/>- Anh thích em lắm hả?<br/>- Yêu – Alex nói một cách dứt khoát<br/>- À, ừ, anh yêu em hả<br/>- Anh đã nói nhiều lần rồi<br/>- Biết gì mà yêu<br/>- Yêu vậy thôi, cần gì biết nhiều.<br/>- Nhiều tin đồn, biết chứ<br/>- Có nghe qua<br/>- Không để tâm hả?<br/>- Uh<br/>- Ừ, tốt. Vậy yêu nhau nhé?<br/>Câu nói của Jin là cho tim Alex lúc đó dường như ngừng lại vài giây. Không để cho Alex kịp nói gì, Jin tiếp tục:<br/>- À, nhưng mà, em không yêu anh. Em yêu tiền của anh thôi. Có được không?<br/><br/>Alex cười.<br/>- À vậy à<br/>- Nghe nói, anh giàu lắm mà.<br/>- Em điều tra rồi hả?<br/>- Ừ, điều tra xong mới hẹn gặp mà.<br/>- Tiền của anh, là của anh. Em yêu tiền của anh. Cũng là em yêu anh. Như nhau cả thôi.<br/>- Vậy là được chứ gì?<br/>- Uh<br/>- Ồ, chúng ta yêu nhau.<br/>Người ta hay nói những điều mà người ta không làm được. Họ không kỳ quoặc hóa tình yêu của mình bằng một vài câu nói “ra vẻ” bất cần như thế. Alex và Jin đã có một tình yêu bình thường một cách khó tưởng sau đó. Họ yêu nhau như mọi người yêu nhau. Bình thường như mọi cặp đôi bình thường. Ngọt ngào và chẳng bao giờ cãi vã.<br/>Sức khỏe của Jin ngày một tệ. Cô ấy trở nên yếu dần vào mùa đông. Sau khi khám xong với vài lần xét nghiệm. Người ta yêu cầu cô ấy phải nhập viện để điều trị ngay. Bệnh tình nặng như thế này, là do đã ủ bệnh từ lâu mà đâu hề hay biết.<br/>Hằng ngày, Alex đưa đón Jin và chiều chuộng cô vô cùng. Mọi thứ về họ vẫn chậm rãi đều đều theo đúng nhịp sinh học của mọi cặp tình nhân.<br/>Alex chẳng bao giờ đào sâu về quá khứ của Jin và tình cũ, cũng như Jin chẳng bao giờ lên tiếng tự thanh minh về những tin đồn xung quanh cô. Thế giới của họ khi va chạm vào nhau chỉ có hai người. Không quá khứ, nhưng cũng chẳng bao giờ có ai đề cập đến tương lai. Phần vì Jin không muốn nhắc. Phần vì Alex hiểu Jin không muốn nhắc, anh không muốn nói vì sợ nói những điều mà Jin không thích, sẽ khiến Jin rời xa anh. Alex biết, Jin không ưa những gì được làm nên bởi hai chữ “hứa hẹn”.<br/>…………………………<br/>Alex làm trong công ty của gia đình. Một công ty lớn về đóng tàu. Số những cô gái lết theo Alex trải dài vô tận. Không chỉ bởi cơ ngơi mà tương lai sau này Alex sẽ sở hữu, mà còn bởi cái cách cư xử quá đỗi ngọt ngào của Alex trong mỗi lần giao thiệp với đàn bà. ANh giăng bẫy đàn bà. Và họ cũng không buông tha cho anh, bằng cách luôn tình nguyện dính bẫy.<br/><br/>Hẳn nhiên, trước khi quen Jin, Alex không phải là một chàng trai quá nghiêm túc. Anh cũng quan hệ với một vài cô gái, những lần rong chơi của những cuộc vui không mấy vững chắc. Tuy nhiên, Alex biết vị trí mà anh đang đứng, đủ để không bao giờ để lại hậu quả hay làm gì quá đà.<br/>Alex thỉnh thoảng cũng suy nghĩ về anh chàng bạn trai cũ của Jin – người đàn ông mà anh gặp khi lần đầu tiên nhìn thấy Jin trong thang máy. Mọi điều về anh ta. Thỉnh thoảng, Alex cũng tự đặt mình lên cán cân với người đó. Rồi cảm thấy mình thật tức cười khi làm như vậy. Đó là một hành động rất trẻ con và xem chừng có vẻ quá kém tự tin ở bản thân. Mỗi lần như thế, Alex lại tự cảm thấy mình rất đáng xấu hổ.<br/>Nhưng sau những lần như vậy, Alex thường tự rút ra được kết luận chung rằng: Anh và Jin xứng đôi. Hiện tại là như thế đấy.<br/>Alex có thói quen đi đánh golf vào cuối tuần. Những lúc ấy, Jin hay đi cùng anh. Lặng lẽ quan sát và mỉm cười. 3 tháng dường như quá ngắn ngủi để Jin có thể tin tưởng và chia sẻ với Alex những điều sâu sắc hơn nụ cười mà cô luôn túc trực trên môi.<br/>Một chiều cuối tuần trên sân golf, khi Jin đang lặng lẽ quan sát Alex với nụ cười trên môi như mọi lần. Một cô gái nữ trông rất hiền, khuôn mặt khá thánh thiện và đáng yêu tới sân tìm Alex.<br/>Alex dường như đứng chết trân khi nhìn thấy cô ta.<br/>Họ cứ nhìn nhau như thế Jin không tồn tại. Rồi cô ta rưng rưng khóc, quỳ gập gối xuống.<br/>- Em đã có thai rồi.<br/>Alex quay lưng về phía cô gái, nắm tay Jin, lôi đi, không nói gì.<br/>Cô gái lết lết theo Alex, bám lấy ống quần anh và gào lên:<br/>- Anh có nghe không vậy, em có thai rồi.<br/>- Cô buông tôi ra!<br/>Alex đá chân, cô gái ngã nhào bật ra đằng sau. Jin dằng tay Alex khỏi tay mình. Quay lại, đỡ cô gái dậy. Rồi nhìn Alex:<br/>- Anh phải chịu trách nhiệm với những việc anh làm. Hãy lo cho cô ấy tốt.<br/>Nói rồi, Jin bỏ đi về phía trước. Alex vội vã chạy theo, bỏ mặc cô gái đang khóc lăn lê trên bãi cỏ, biểu hiện một thái độ đau đớn thực sự.<br/>- Hãy nghe anh nói – Alex như gào lên - Em phải tin anh! Anh không làm gì có lỗi với em hết.<br/>Jin dừng lại, cô quay lại nhìn Alex. Nhìn thằng vào mắt anh:<br/>- Em tin anh. Hãy làm một người đàn ông tốt khi anh còn có thể.<br/>Rồi, Jin bỏ đi.<br/>……………………………….<br/>Đó là câu chuyện của 3 ngày trước. Rồi 3 ngày liền, Jin suy nghĩ và suy nhược. Jin không suy nghĩ về lỗi lầm của Alex. Cô chỉ buồn và cô suy nghĩ về việc mình buồn. Từ sau khi rời khỏi London về Việt Nam, Jin đã không có cái thói quen buồn nữa. Việc đó làm cô vui hơn bao giờ hết. Cảm giác vô cảm như thể chẳng ai có thể chạm tới trái tim mình, thật thanh thản biết bao.<br/>Những ngày ở London là những ngày cay đắng nhất trong cuộc đời Jin. Khi tình yêu mà cô ấp ủ và nâng niu rời xa cô ngay trước mắt.<br/>Khi Jin cùng người yêu đến London, đó là những ngày lạnh, tuyết rơi và phủ lên hạnh phúc của đôi tình nhân một cảm giác ấm áp khi hơi thở quyện vào nhau.<br/>Người ta yêu nhau càng lâu, thì người con gái càng ém hơi người đàn ông thêm kỹ. Jin gần như không thể thiếu hơi thở đó. Nó đã quá quen với cô rồi.<br/>Người ta yêu nhau càng lâu, thì người đàn ông càng bớt đi độ sâu trong tình yêu. Mọi thứ đều nổi lên trên, như một điều gì hời hợt lắm.<br/>Gia Minh, bạn trai của Jin khi đó có mọi thứ anh ta cần để trở nên quyến rũ. Hay thực tế, anh ta đã quá đủ quyến rũ để bước đi mà không cần nhìn Jin ở lại sẽ như thế nào.<br/>Gia Minh đắm mình trong casino. Ở đó, anh ta có nhiều mối quan hệ và cuộc vui. Jin miệt mài với bài vở. Học cho mình và làm thay cho cả bạn trai nữa. Thỉnh thoảng, Gia Minh về vuốt ve mấy cái, rồi lại bỏ đi mấy ngày.<br/>Jin lạc lõng trong khoảng trời mênh mông lạnh ngắt đó suốt nhiều tháng liền. Cô không hiểu vì sao một chút khí trời nơi Tây Phương có thể khiến Gia Minh lầm đường đến thế?<br/>Gia Minh đã không còn là một chàng trai yêu cô nồng nàn như trước. Gia Minh mà cô yêu thương suốt gần hai năm bỗng dưng bận rộn với nhiều mối quan hệ.<br/>Jin chẳng thể làm gì ngoài việc cứ chờ đợi Gia Minh trở về sau những chuyến đi như thế.<br/>Một ngày nọ. Lại là một ngày nọ. Ba của Gia Minh sang London. Ông tới nơi mà họ sống. Đưa cho Jin một gói chiếc thẻ. Đúng lúc đó, Gia Minh trở về nhà. Nhìn thấy ba mình và Jin, anh ta tỏ ra vô cùng thất vọng:<br/>- Hóa ra cô chỉ là người như vậy!<br/>Nói câu đó, Gia Minh quay lưng đi, đóng rầm cửa lại. Jin hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cô ngơ ngác với mọi thứ mà không thể định thần trở lại. Tay chân không biết phải cử động sao cho đúng lý lẽ, cổ họng thì khô rát không biết phải nói gì.<br/>Ba của Gia Minh chậm rãi đặt chiếc thẻ trên bàn, rồi quay lưng bỏ đi về phía cánh cửa con trai mình vừa đóng lại:<br/>- Cô chia tay con trai tôi đi.<br/>Ông ta bỏ đi. Buông lại một câu sau lưng mình:<br/>- Cô bám riết nó đã quá lâu rồi. Để gia đình chúng tôi được yên!<br/>Ngày hôm đó, là tháng thứ ba Jin sang London cùng Gia Minh. Tuyết rơi nhiều lắm và trời thì rất lạnh. Jin đi tìm Gia Minh khắp mọi nơi mà anh ta hay đến. Cuối cùng, Jin cũng tìm thấy Gia Minh. Không phải tại song bài, cũng chẳng phải tại quán bar. Mà lại là ở quán ăn mà lần đầu tiên đến London, Gia Minh ăn tối cùng Jin tại đó.<br/>Ở đó, có một cô gái khác.<br/>Không phải là Jin.<br/>Bên cạnh Gia Minh.<br/>Jin đứng ngoài cửa sổ, nhìn trân trân qua cánh cửa đó để thấy tim mình nhói đau. Jin không hiểu, hoàn toàn không hiểu. Cô đã yêu Gia Minh đủ lâu đủ để rất đau vì những gì mình đang nhìn thấy. Trong mắt Jin, Gia Minh là một người đàn ông tốt, yêu thương cô hết mực và rất có trách nhiệm, chưa một lần anh phản bội cô trong suốt gần hai năm chung sống. Phải chăng, trời Tây là làm cho con người này đổi thay nhanh đến vậy?<br/>Jin không vào, nước mắt tuôn trào làm nóng bừng thân thể đang lạnh căm trong tuyết giá. Jin lặng lẽ bước đi.<br/>Đêm hôm đó, Gia Minh trở về.<br/>Họ không nói gì với nhau.<br/>Một tuần sau, Jin về nước.<br/>Đó là câu chuyện của một năm trước.<br/>Gia Minh ác quá!<br/>…………………………….<br/>- Khi em về Việt Nam, mọi thứ đều buồn tẻ. Em đã thay đổi nhiều để sự buồn tẻ đó trôi đi. Ngày nào, em cũng nhớ tới anh ta. Hai năm mà, đâu phải ngắn để em có thể nhanh chóng quên mau tất cả, phải không?<br/>Jin nói cho Alex nghe câu chuyện của mình. Lần đầu tiên, cô tâm sự với Alex về quá khứ mà mình từng có. Alex lấy máy sấy, đang cố gắng vừa lắng nghe câu chuyện của Jin, vừa làm khô mái tóc đang ướt nhẹp nước mưa của cô.<br/>- Ừ, anh hiểu. Em uống trà vào cho ấm đi. – Vừa nói, Alex vừa sấy tóc cho Jin và hướng mắt về tách trà nóng mà anh mới để lên bàn khi nãy, Jin vẫn chưa đụng tới.<br/>Jin với tay xuống tách trà, cầm lên, chạm môi vào thành tách, co hai chân lại cho bớt lạnh.<br/>- Vài tháng đầu, ngày nào, em cũng đợi chờ anh ta xin lỗi em. Em chờ điện thoại anh ta gọi về, nói một câu thôi cũng được. Nhưng chẳng ngày nào có. Mỗi ngày, em đều lên mạng, nhưng chẳng có gì mới. Rồi, anh ta cũng xuất hiện. Sau khoảng một tháng thì phải. Ở trên mạng. Với những tấm hình tình cảm với cô gái đó. Họ bắt đầu công khai yêu thương nhau rất ngọt ngào. Rồi em, lại lặng lẽ nhìn họ hạnh phúc mỗi ngày và tung hô nhau. Cảm giác đó thật kinh khủng.<br/>- Ừ anh hiểu<br/>Tóc Jin đã được sấy khô. Alex ngồi xuống bên cạnh Jin, chăm chú nhìn cô.<br/>- Nhưng mà em vẫn chờ…Rồi cũng chẳng có gì cả.<br/>- Và em không chịu nổi nữa?<br/>- Vâng, em không chịu nổi nữa. Em gọi điện thoại cho anh ta. Em hỏi anh ta. Anh ta cười em rất khinh bỉ. Anh ta nói: “Bấy nhiêu đó chưa đủ với cô sao? Hai năm qua, chẳng phải cô chỉ yêu tiền của tôi thôi sao?”. Em không nói gì cả. Em đau lòng quá. Em chỉ biết cúp máy và im lặng thôi.<br/>- Nghe như phim ấy nhỉ?<br/>- Ừ thì đời vốn dĩ là phim mà. Sau này, em mới biết, bố anh ta đã sắp xếp tất cả chuyện này. Ông ấy không thích em. Vì nhiều lý do lắm.<br/>- Thì sao? Nếu anh ta yêu em thực sự. Nếu anh ta trân trọng tình yêu mà hai người có suốt ngần đó năm, thì anh ta phải tin em chứ?<br/>- Ừ, anh nói đúng. Bởi vì anh ta đã thay lòng. Nên việc bố anh ta làm, chỉ giúp anh ta có thêm lý do để từ bỏ em mà thôi. Chỉ đơn giản là thay lòng. Ừm… sau đó thì… anh biết đấy… Em vẫn sống ở thành phố này như vậy. Đi chơi nhiều hơn và sống đơn giản hơn. Anh ta được nhiều người biết. Bạn bè anh ta đều nghĩ rằng em không tốt. Họ nói về em như một đứa con gái hám tiền rất tệ. Thế nên, em cũng nghĩ đơn giản thôi. Họ nói sao thì tùy họ. Mình sống sao thì mặc mình. Có điều, em không muốn yêu nhiều như trước nữa. Em muốn có những thứ để vui vậy thôi. Rồi sau nhiều cái vui đó, em gặp anh.<br/>- Chà, anh ta cũng hèn nhỉ?<br/>- Ừ, rồi em tự nhiên, thấy thất vọng về anh. Nên em buồn.<br/>- Vì em nghĩ rằng mình không còn thất vọng được nữa đúng không?<br/>- Ừ, bởi vì cảm giác đó chứng minh rằng… em thực sự đã yêu anh rồi.<br/>Jin quay sang nhìn Alex. Alex gần như bật khóc sau câu nói của Jin. Anh quá xúc động. Jin nắm lấy tay Alex, nhẹ nhàng đặt vào môi anh một nụ hôn nồng nàn:<br/>- Bây giờ, em có thể, không yêu tiền của anh, em chỉ yêu anh thôi, có được không?<br/>- Em tin anh chứ?<br/>Jin mỉm cười.<br/>- Em đã không vui. Vì em không thể không tin anh được nữa rồi… Em yêu cái cách anh chấp nhận mọi thứ về em. Em biết em yêu anh khi em có thể tin mọi điều không thể tin về anh :) <br/>Tags - <a href="http://123yeu.org/tags/love%252Ct%25C3%25ACnhy%25C3%25AAu/" rel="tag">love,tìnhyêu</a> , <a href="http://123yeu.org/tags/nghethuatsong/" rel="tag">nghethuatsong</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://123yeu.org/Tinh-yeu-hay-tinh-duc/</link>
<title><![CDATA[Tình yêu hay tình dục?]]></title> 
<author>QuocMy &lt;mrjack.vip.it@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tình yêu - Nghệ thuật sống]]></category>
<pubDate>Tue, 16 Nov 2010 10:30:06 +0000</pubDate> 
<guid>http://123yeu.org/Tinh-yeu-hay-tinh-duc/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<strong>Những ham muốn tình dục rất ngắn ngủi, không thể níu giữ tình cảm hai người. Hãy kiểm nghiệm tình yêu của bạn và nghiêm túc với mối quan hệ đó nhé!</strong><br/><a href="http://img337.imageshack.us/img337/4711/123yeuahyeu.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://img337.imageshack.us/img337/4711/123yeuahyeu.jpg" class="insertimage" alt="" title="Click vào để xem ảnh lớn hơn" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0" align="right" width="180" height="155"/></a><br/><strong>Chỉ là tình dục</strong><br/><br/>- Bạn bắt đầu cuộc đối thoại bằng cách nhìn chằm chằm vào ngực người ta và chẳng để ý gì đến nội dung đang nói. Lúc này trong đầu óc bạn chỉ toàn một “màu đen” làm thế nào để cởi bỏ được bộ đồ trên người cô ấy.<br/><br/>- Bạn không thích nói chuyện với cô ấy. Thậm chí bạn thấy mình hạnh phúc khi “trốn” được sự truy tìm của cô ấy. Bạn chỉ nỗ lực tìm gặp khi bắt đầu cảm thấy muốn “chuyện ấy” mà thôi. <br/><br/>- Bạn giữ mơ mộng ảo tưởng về những người con gái khác. <br/><br/>- Ngay cả khi ở bên nàng, bạn vẫn không thể kìm nén tâm trí và cả đôi mắt liếc nhìn sang những người phụ nữ nóng bỏng xung quanh. <br/><br/>- Sau khi thỏa mãn ham muốn bản năng bạn chỉ muốn bỏ đi. Không tâm sự, hôn, hay âu yếm. <br/><br/>- Với bạn, cô ấy không hề hấp dẫn. <br/><br/><strong>Tình yêu đích thực</strong><br/><br/>- Mọi cuộc đối thoại với nàng đều rất thú vị. <br/><br/>- Bạn yêu mọi hành động của cô ấy. Những câu chuyện giữa hai người luôn khiến bạn vui. Hai bạn nói chuyện hàng giờ mà vẫn như chỉ vài phút trôi qua. Bạn thích nghe cô ấy nói. Cô ấy có một sức hút rất vô hình. <br/><br/>- Trang điểm hay để mặt mộc, bạn vẫn luôn thấy nàng rất xinh đẹp, kiêu sa. <br/><br/>- Lúc nào bạn cũng muốn ở bên nàng. <br/><br/>- Nếu hoàn toàn không có cơ hội làm “chuyện ấy”, bạn vẫn yêu và rất mong chờ được gặp nàng. <br/><br/>- Ngay cả khi nàng nói chỉ “trao gửi” sau khi đã kết hôn, bạn vẫn vui vẻ đợi ngày “quả chín”. <br/><br/>- Bạn dành tặng nhiều bất ngờ và lãng mạn cho nàng. <br/><br/>- Bạn ý thức về sự xuất hiện của nàng. <br/><br/>- Bạn lắng nghe tâm sự của nàng, muốn biết suy nghĩ của nàng. Bạn gửi hoa, viết thư, không ngừng nhắn tin, điện thoại, email cho nàng mà vẫn thấy nhớ, vẫn thấy không đủ. <br/><br/>- Bạn sẵn sàng thay đổi những thói quen xấu, làm việc chăm chỉ để trở thành người đàn ông tốt hơn, vững chãi hơn có thể che chở được cho nàng. <br/><br/>- Sự hiện diện của nàng khiến trái tim bạn loạn nhịp. Bạn sẽ làm bất cứ điều gì chỉ để nàng vui và tình cảm của hai người khăng khít, bền chặt. <br/><br/>Tags - <a href="http://123yeu.org/tags/love%252Ct%25C3%25ACnhy%25C3%25AAu/" rel="tag">love,tìnhyêu</a> , <a href="http://123yeu.org/tags/nghethuatsong/" rel="tag">nghethuatsong</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://123yeu.org/Hanh-Phuc-Co-Khi-Chi-La-Ao-Tuong-Khanh-Phuong/</link>
<title><![CDATA[Hạnh Phúc Có Khi Chỉ Là Ảo Tưởng - Khánh Phương]]></title> 
<author>QuocMy &lt;mrjack.vip.it@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Âm nhạc]]></category>
<pubDate>Mon, 18 Oct 2010 12:58:39 +0000</pubDate> 
<guid>http://123yeu.org/Hanh-Phuc-Co-Khi-Chi-La-Ao-Tuong-Khanh-Phuong/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<strong><u>Lời nhạc:</u></strong><br/><br/>Nói như thế nào đây tôi không là ai<br/>Chẳng nổi tiếng nói năng cũng chẳng hay gì<br/>Vì sao nhiều người mến tôi, vì tôi giàu sang phải không<br/>Có lẽ nào chỉ vì thế thôi hỡi người.<a href="http://img715.imageshack.us/img715/687/123yeuaotuong.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://img715.imageshack.us/img715/687/123yeuaotuong.jpg" class="insertimage" alt="" title="Click vào để xem ảnh lớn hơn" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0" align="right" width="180" height="155"/></a><br/>Nếu một lúc nào đó tôi không giàu sang<br/>Đến khi đó chẳng biết còn ai bên mình<br/>Cuộc đời làm tôi hiểu ra giàu sang chỉ đến thế thôi<br/>Có những người giàu vẫn không thấy vui<br/><br/>Đời giàu sang khiến ta có rất nhiều<br/>Thế nhưng mất càng nhiều<br/>Bởi chỉ biết sống với giàu sang của ta thế thôi<br/>Đời giàu sang cuối cũng chẳng còn gì<br/>Nếu chẳng hiểu nghĩa đời<br/>Tình yêu sẽ đến với, người ta đều sống thật lòng<br/><br/>"Trong cuộc sống đôi khi sự giàu sang chưa chắc đã quan trọng<br/>sẽ có những thứ còn quan trong hơn cả vật chất"<br/><br/>Đến một lúc mình mới hiểu trong tình yêu<br/>Chẳng thể đem trái tim đổi lấy sang giàu<br/>Người ta cười vui với tôi ,mà trong lòng chuyên chắc vui<br/>Sống trên đời chẳng dễ đâu hỡi người<br/><br/>Đời giàu sang khiến ta có rất nhiều<br/>Thế nhưng mất càng nhiều<br/>Bởi chỉ biết sống với giàu sang của ta thế thôi<br/>Đời giàu sang cuối cũng chẳng còn gì<br/>Nếu chẳng hiểu nghĩa đời<br/>Tình yêu sẽ đến với người ta nếu sống vì nhau<br/><br/>Giờ ta đã hiểu thấu một điều<br/>Không thể sống một mình<br/>Một mình với ham muốn giàu sang của ta thế đâu<br/>Đời giàu sang cuối cũng chẳng còn gì<br/>Nếu chẳng hiểu nghĩa đời<br/>Tình yêu sẽ đến với người ta nếu sống thật lòng<br/><br/><strong><u>Nghe nhạc:</u></strong><br/><br/><center><div style="width:480px;height:380px;padding:3px;border:1px solid #CCC;background:#EFEFEF;"><object classid='clsid:D27CDB6E-AE6D-11cf-96B8-444553540000' width='480' height='380' id='single1' name='single1'>
<param name='movie' value='plugin/youtubebbcode/player.swf'>
<param name='allowfullscreen' value='true'>
<param name='allowscriptaccess' value='always'>
<param name='wmode' value='transparent'>
<param name='flashvars' value='file=http://www.youtube.com/watch?v=3aswM0sVrsY'>
<embed
  id='single2'
  name='single2'
  src='plugin/youtubebbcode/player.swf'
  width='480'
  height='380' 
  bgcolor='#ffffff'
  allowscriptaccess='always'
  allowfullscreen='true'
  flashvars='file=http://www.youtube.com/watch?v=3aswM0sVrsY&feature=player_embedded&controlbar=over&image=plugin/youtubebbcode/logovideo.jpg'
/>
</object></div></center><br/><br/>Tags - <a href="http://123yeu.org/tags/amnhac/" rel="tag">amnhac</a> , <a href="http://123yeu.org/tags/music/" rel="tag">music</a>
]]>
</description>
</item>
</channel>
</rss>
