
14
May.2010

Hôm đầu tiên...
- Mày thấy con bé kia không? Trông nó cũng hay đấy chứ ?
- Thôi đi mày, nhìn nó quê như gì? Mày định thuê nó về làm osin à? Mà lớp mình đầy em nhìn xinh tươi đây này? Hay nhãn thần của Quân Kill đã bị lu mờ? Hahaha.
- Kệ mày tao sẽ thử, thỉnh thoảng phải đổi món chứ! Quái gì chứ mấy em nhà giàu, tiểu thư, chạnh choẹ khó chiều lắm, gì chứ tao có cả đống rồi, bổ sung cho bộ sưu tập một gương mặt mới! Cược gì nào?
- Như cũ nhá ! Một ăn mười.
- Ok! Năm tuần sau tao sẽ biến đổi em ấy hoàn toàn. Quân cười ranh mãnh khi nghĩ về kết quả sớm.
14
May.2010
Dưới ánh mặt trời chói chang, ruộng lúa chín trải dài từ con lộ mới vô tít trong làng Mỹ Nghĩa như một tấm thảm vàng khổng lồ. Những bông lúa no tròn rạp lên nhau theo chiều gió. Từng đàn chim dòng dọc, se sẻ bay lên, sà xuống từ chỗ nọ sang chỗ kia như những đám mây nhỏ. Tại nhà ông Cả Phương, đám thợ gặt ở nơi khác tới cũng đã tề tựu đông đủ. Họ ăn ở luôn tại nhà chú.
Những thợ gặt trong làng, mỗi buổi chiều xong việc ai về nhà nấy.
Mợ tư Tâm dâu ông bà Cả đang mang thai đứa con thứ ba. Cái bầu bảy tháng khiến mợ đi đứng nặng nề, chậm chạp. Tuy vậy mợ vẫn phải chỉ huy đám hoa? đầu quân nấu cơm cho thợ ăn ngày ba buổi. Chẳng phải cao lương mỹ vị gì, nhưng món mắm lóc chưng đường hủ, nước đặc quánh, rắc hành tiêu thơm phức được mọi người chiếu cố đặc biệt. Bầu, bí, rau cải đầy vườn nên họ cũng được ăn thả cửa. Mợ Tư đãi ngộ đám thợ gặt rất rộng rãi nên ai cũng ráng hết sức, không hề than van.
Mỗi bữa trưa, con Ni với thằng Ban, đứa đội thúng cơm, đứa đội thúng đồ ăn, tay xách bình trà huế ra đồng. Dưới tàn cây gáo cổ thụ toa? bóng mát như một cây lộng khổng lồ, hai đứa bày cơm nước trên chiếc đệm cói. Đám thợ gặt bu xung quanh, vừa ăn vừa cười giỡn râm ran. Thúng cơm gạo nàng tây trắng nõn không mấy chốc đã hết sạch. Sau khi tráng miệng mỗi người một trái chuối lá xiêm chín vàng lườm, họ quay ra người ăn miếng trầu, kẻ vấn điếu thuốc rê, hút phun khói mịt mụ Sau chén trà huế đã đời, họ tiếp tục gặt cho tới xế chiều ...
Những thợ gặt trong làng, mỗi buổi chiều xong việc ai về nhà nấy.
Mợ tư Tâm dâu ông bà Cả đang mang thai đứa con thứ ba. Cái bầu bảy tháng khiến mợ đi đứng nặng nề, chậm chạp. Tuy vậy mợ vẫn phải chỉ huy đám hoa? đầu quân nấu cơm cho thợ ăn ngày ba buổi. Chẳng phải cao lương mỹ vị gì, nhưng món mắm lóc chưng đường hủ, nước đặc quánh, rắc hành tiêu thơm phức được mọi người chiếu cố đặc biệt. Bầu, bí, rau cải đầy vườn nên họ cũng được ăn thả cửa. Mợ Tư đãi ngộ đám thợ gặt rất rộng rãi nên ai cũng ráng hết sức, không hề than van.
Mỗi bữa trưa, con Ni với thằng Ban, đứa đội thúng cơm, đứa đội thúng đồ ăn, tay xách bình trà huế ra đồng. Dưới tàn cây gáo cổ thụ toa? bóng mát như một cây lộng khổng lồ, hai đứa bày cơm nước trên chiếc đệm cói. Đám thợ gặt bu xung quanh, vừa ăn vừa cười giỡn râm ran. Thúng cơm gạo nàng tây trắng nõn không mấy chốc đã hết sạch. Sau khi tráng miệng mỗi người một trái chuối lá xiêm chín vàng lườm, họ quay ra người ăn miếng trầu, kẻ vấn điếu thuốc rê, hút phun khói mịt mụ Sau chén trà huế đã đời, họ tiếp tục gặt cho tới xế chiều ...
3
Dec.2009
Hắn khá đẹp trai, hắn luôn xuất hiện với cái đầu gọn gàng sáng loáng được chải chuốt cẩn thận, cẩn thận đến nỗi không một cọng tóc nào dám bất tuân nằm sai chỗ. Quần áo của hắn thì khỏi chê, toàn những bộ đồ đắt tiền mà một đứa trẻ nghèo như tôi không bao giờ được sờ vào.

Hắn cũng là một tay đá cầu rất cừ, hắn từng đoạt cả hai giải đồng đội trong một vòng chung kết khuôn khổ của các học sinh cấp hai. Hắn cũng rất kiêu căng, tự cho mình là giỏi, mặc dù thực tế không phải vậy. Nói đúng ra thì hắn chỉ giỏi có hai môn: đá cầu và tin học. Hắn là bạn của tôi cả bốn năm học cấp hai, tuy không chơi thân với nhau nhưng tôi cũng hiểu hắn một phần nào đó, và hắn cũng hiểu từng ấy về tôi.
Nhà hắn giàu, rất giàu nữa là khác, và đó cũng là lý do khiến hắn học giỏi môn tin học, bởi lúc bấy giờ, tin học là một thứ xa xỉ không nằm trong tầm tay với của tôi và của các bạn tôi nữa. Ðó cũng chính là lý do hắn học tệ các môn còn lại, bởi suốt ngày, từ sáng đến chiều, nếu hắn không ngồi bên chiếc máy vi tính đắt tiền thì ắt hẳn là hắn đang ở sân sau đá cầu. Hắn suốt ngày chơi, chơi, và chơi. Tuy nhiên, cũng không thể trách hắn được bởi hắn chỉ là một đứa con nít lớp sáu, một đứa con không có sự kèm cặp theo sát bên của cha mẹ, một đứa con bị bỏ ở nhà với bà ** nuôi trong khi cha mẹ lo đi làm. Buổi sáng, khi vừa mở mắt thì cha mẹ hắn đã kéo nhau đi làm hết, đến tối, hắn cũng chỉ có thể thấy được hình ảnh hai người trong mơ mà thôi. Gia đình không khi nào đoàn tụ đủ để cùng ăn bữa cơm, hoạ hoằn lắm một trong hai người mới tạt ngang về nhà, mà lý do chính không phải để thăm hỏi hắn. Hắn có thể làm tất cả những gì hắn thích, hắn có thể khống chế bà ** nuôi bằng câu nói cửa miệng: "Tui đuổi bà bi giờ". Thật là hỗn láo, nhưng biết làm gì được khi chính bản thân cha mẹ hắn lại không quan tâm gì đến lời nói ******* của đứa con.
Hắn cũng là một tay đá cầu rất cừ, hắn từng đoạt cả hai giải đồng đội trong một vòng chung kết khuôn khổ của các học sinh cấp hai. Hắn cũng rất kiêu căng, tự cho mình là giỏi, mặc dù thực tế không phải vậy. Nói đúng ra thì hắn chỉ giỏi có hai môn: đá cầu và tin học. Hắn là bạn của tôi cả bốn năm học cấp hai, tuy không chơi thân với nhau nhưng tôi cũng hiểu hắn một phần nào đó, và hắn cũng hiểu từng ấy về tôi.
Nhà hắn giàu, rất giàu nữa là khác, và đó cũng là lý do khiến hắn học giỏi môn tin học, bởi lúc bấy giờ, tin học là một thứ xa xỉ không nằm trong tầm tay với của tôi và của các bạn tôi nữa. Ðó cũng chính là lý do hắn học tệ các môn còn lại, bởi suốt ngày, từ sáng đến chiều, nếu hắn không ngồi bên chiếc máy vi tính đắt tiền thì ắt hẳn là hắn đang ở sân sau đá cầu. Hắn suốt ngày chơi, chơi, và chơi. Tuy nhiên, cũng không thể trách hắn được bởi hắn chỉ là một đứa con nít lớp sáu, một đứa con không có sự kèm cặp theo sát bên của cha mẹ, một đứa con bị bỏ ở nhà với bà ** nuôi trong khi cha mẹ lo đi làm. Buổi sáng, khi vừa mở mắt thì cha mẹ hắn đã kéo nhau đi làm hết, đến tối, hắn cũng chỉ có thể thấy được hình ảnh hai người trong mơ mà thôi. Gia đình không khi nào đoàn tụ đủ để cùng ăn bữa cơm, hoạ hoằn lắm một trong hai người mới tạt ngang về nhà, mà lý do chính không phải để thăm hỏi hắn. Hắn có thể làm tất cả những gì hắn thích, hắn có thể khống chế bà ** nuôi bằng câu nói cửa miệng: "Tui đuổi bà bi giờ". Thật là hỗn láo, nhưng biết làm gì được khi chính bản thân cha mẹ hắn lại không quan tâm gì đến lời nói ******* của đứa con.
2
Dec.2009
Ngày hẹn gặp nhau, trời không nắng cũng không mưa. Tôi đến sớm nên nhìn thấy anh trước. Tôi nhắm mắt lại rồi mở mắt ra, hy vọng chỉ là ảo giác...
Ngày mới quen nhau, tôi đã nửa đùa nửa thật :
- Anh giống hệt chiếc máy vi tính. Ðầu là CPU, gương mặt là màn hình, cái miệng là bàn phím, còn trái tim là con chuột.
Anh gí ngón tay vào trán tôi, cười to :
- Em chỉ khéo tưởng tượng, làm sao giống được, bởi anh biết yêu em. Anh chỉ giống máy vi tính ở chỗ biết xử lý rất nhanh mọi tình huống.
Ðến lượt tôi phì cười nhớ lại buổi đầu gặp anh, với một kiểu tỏ tình quái lạ chẳng giống ai.
Hôm ấy, mới nộp đơn xin việc xong, vừa hồi hộp vừa lo, tôi ghé một quán nước gần trường cũ, gọi ly cà phê uống trấn tĩnh. Ðang ngồi thẫn thờ, tôi cảm thấy nong nóng sau gáy, quay lại thì bắt gặp một ánh mắt. Chúng tôi nhìn nhau thật lâu, nửa như muốn thi gan, nửa như trêu đùa. Anh đột ngột đứng phắt dậy, tiến đến bàn tôi rồi nói một mạch :
- Anh là Minh, kỹ sư tin học. Anh muốn biết tên và địa chỉ của em!
4
Jul.2009
Nó nhớ trong những ngày chờ đợi anh ,bên người nó ko thể thiếu 2 thứ , một là cái gối hình con Cua, hai là 1 thằng người làm bằng bông, có 2 mắt tròn to , màu xanh,đội cái mũ lưỡi trai màu hồng , và mặc cái áo thun màu hồng có mặt 1 con gấu, bên dưới là cái quần cộc , cũng màu hồng, 2 chân dài và lủng lẳng , lưỡi nó thè hết cả ra ngoài ,đặt tên là Cua.... Đi đâu nó cũng khoác theo 1 cái ba lô, đựng cả 2 con đó trong đấy .
Nó nhớ nó đã ngồi cả 3,4 ngày trước cửa căn hộ nhà anh, ko ăn uống gì , ko nói câu nào ....... cả hàng xóm của anh ra hỏi nó cũng ko nói .
Nó nhớ nó đã nghĩ nhất định anh sẽ trở về mà , nhất định anh sẽ trở về mà .... vì anh đã hứa như thế .... vì 1 bản hợp đồng còn dang dở ....
Nó nhớ giọng nói ấm áp của anh qua điện thoại " Nín đi , ngày mai anh về với em ....."
Nó nhớ nó chỉ cười khi nghe 1 máy bay từ San Francisco về Việt Nam gặp sự cố rơi xuống biển , người ta đang nghi ngờ do khủng bố .
Nó đã nghĩ mỗi ngày có hàng chục cái máy bay từ San Francisco ............ không lẽ nào trên chiếc máy bay bị rơi đó lại có cả Khôi của nó ?
Nó nhớ nó đã ngồi cả 3,4 ngày trước cửa căn hộ nhà anh, ko ăn uống gì , ko nói câu nào ....... cả hàng xóm của anh ra hỏi nó cũng ko nói .
Nó nhớ nó đã nghĩ nhất định anh sẽ trở về mà , nhất định anh sẽ trở về mà .... vì anh đã hứa như thế .... vì 1 bản hợp đồng còn dang dở ....
Nó nhớ giọng nói ấm áp của anh qua điện thoại " Nín đi , ngày mai anh về với em ....."
Nó nhớ nó chỉ cười khi nghe 1 máy bay từ San Francisco về Việt Nam gặp sự cố rơi xuống biển , người ta đang nghi ngờ do khủng bố .
Nó đã nghĩ mỗi ngày có hàng chục cái máy bay từ San Francisco ............ không lẽ nào trên chiếc máy bay bị rơi đó lại có cả Khôi của nó ?












